Kết quả tìm kiếm cho "khoảnh khắc khó quên"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 507
Ngày toàn dân đi bầu cử đang đến gần, không khí hướng về sự kiện chính trị quan trọng của đất nước lan tỏa trong mọi tầng lớp xã hội, trong đó có đội ngũ văn nghệ sỹ.
Tà áo dài truyền thống từ lâu đã trở thành biểu tượng văn hóa dân tộc gắn liền hình ảnh người phụ nữ Việt Nam. Qua thời gian, trang phục ấy vẫn giữ trọn vẻ thanh lịch, dịu dàng, đồng thời tiếp tục được làm mới trong đời sống hiện đại.
Tôi sinh ra tại một làng chài ở Hòn Sơn thuộc đặc khu Kiên Hải. Từ hiên nhà nhìn ra đã thấy biển xanh trải dài đến tận chân trời. Tuổi thơ của tôi gắn với những con tàu, mùi lưới cá phơi nắng và những buổi sáng theo mẹ ra làng chài, mùa biển lặng theo cha đi biển.
Khi ánh trăng Nguyên tiêu dịu dàng lan tỏa trên phố biển Hà Tiên, những người yêu văn chương lại tìm về Tao đàn Chiêu Anh Các điểm hẹn của “Thi nhân mặc khách”. Dưới ánh trăng lung linh, gần 100 nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu văn học cùng văn nghệ sĩ từ An Giang, TP. Cần Thơ và nhiều địa phương đã hội tụ, cùng nhau xướng họa, đề thơ, viết tiếp mạch nguồn thi ca trên vùng đất từng vang danh với Chiêu Anh Các.
Đi dọc những con đường quê vùng Tây sông Hậu (tỉnh An Giang) những ngày này, hai bên đồng lúa chín vàng rực. Thỉnh thoảng ven đường, trước sân nhà ai đó, tôi vẫn bắt gặp vài khoảnh lúa đang phơi. Nắng phủ lên hạt lúa màu mật, bàn cào dựng nép bên vách, bóng người đi qua in dài trên nền xi măng, cảnh quê quen thuộc bỗng kéo tôi trở về cái sân phơi lúa nhà ngoại năm nào.
“Xuân phên giậu” là mùa xuân nơi tuyến đầu Tây Nam của Tổ quốc. Đó là 4 lát cắt: Biên cương mùa xuân được canh giữ bằng trách nhiệm; mùa xuân gắn kết bằng niềm tin; mùa xuân rộn ràng trong khát vọng của tuổi trẻ; mùa xuân lan tỏa từ tấm lòng đại đoàn kết toàn dân tộc. Xuân biên giới được gìn giữ, kết nối và sẻ chia bằng trách nhiệm của các lực lượng, bằng nghĩa tình của Nhân dân, bằng ý chí xây dựng thế trận lòng dân vững chắc.
Những ngày đầu xuân Bính Ngọ năm 2026, tại các ngôi đền, chùa... trên địa bàn tỉnh, nhiều người dân đi lễ chùa xin lộc, cầu an, mong ước những điều tốt đẹp trong năm mới.
Với công chúng yêu nhiếp ảnh, nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Á là cái tên quen thuộc qua nhiều bộ ảnh bám sát các dấu mốc lớn của đất nước và những câu chuyện đời thường giàu cảm xúc.
Sáng mùng 6 Tết, sân đình làng Thủ Lễ, xã Quảng Điền, thành phố Huế đông dần từ khi trống hội vừa nổi. Một vòng người nhanh chóng khép quanh sới cát. Bên ngoài, thanh niên quấn khố, khởi động, chờ gọi tên. Ngày hội vật đầu năm bắt đầu trong không khí rộn ràng quen thuộc của làng quê ven phá.
Mỗi món ăn Tết “độc lạ” của các dân tộc thiểu số không chỉ đơn thuần là một phần của bữa cơm ngày đầu năm mới mà còn là kết tinh giá trị văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ-hiện tại-tương lai.
Tết Việt có thể thay đổi hình thức, nhưng tinh thần “chúc nhau điều lành” vẫn còn đó. Một phong bao lì xì điện tử, nếu gửi đi bằng tấm lòng, vẫn có thể ấm áp như cái bắt tay đầu xuân.
Đặng Thái Mạnh đang nối tiếp sự sống bằng hơi thở của một người đã ra đi và bằng khát vọng không để phép màu ấy bị lãng quên. Cậu đặt tay lên lồng ngực bảo: “Hơi thở của người bạn ấy vẫn đang tiếp diễn trong lồng ngực mình, đồng hành cùng mình trên từng bước đi của cuộc sống mới”.